Tóm tắt những kết luận mới của luận án:
Đốt trước vật liệu dưới tán rừng keo từ tuổi 4 - 6 và rừng bạch đàn tái sinh chồi từ tuổi 3 - 5 là một trong những biện pháp hiệu quả giảm thiểu nguy cơ cháy rừng trồng ở Bình Định. Cụ thể về địa hình tiến hành đốt trước, độ dốc < 150 tiến hành được, độ dốc từ 15 - 250 có thể, tuy nhiên lưu ý đến yếu tố gió, độ dốc > 250 không nên; lưu ý chiều cao ngọn lửa thường từ 0,5 - 1m, khối lượng vật liệu tinh từ 5 - 7 tấn, độ ẩm vật liệu từ 20,6 - 26,8% là hợp lý; độ ẩm không khí từ 72,4 - 80,5%, nhiệt độ từ 23,6 - 24,10C, tốc độ gió < 3m/s, nếu có mưa thì lượng mưa < 3mm là thích hợp; về thời điểm thực hiện từ 18 giờ đến 09 giờ sáng ngày hôm sau kết thúc và thời gian đầu tháng 02 và đầu tháng 11 hàng năm là hợp lý.
Độ ẩm vật liệu trong rừng keo và bạch đàn có thể dự báo thông qua phương trình tương quan giữa độ ẩm vật liệu ngày điều tra với độ ẩm vật liệu ngày hôm trước và nhiệt độ:
- Đối với rừng keo: Wvlc = 197,124 + 24,918 Ln Wvlc -1 - 72,868 Ln Tkk
- Đối với rừng bạch đàn: Wvlc = 566,496 + 5,011 Ln Wvlc - 1 - 168,426 Ln Tkk
Xây dựng bảng phân cấp khả năng xuất hiện cháy rừng theo độ ẩm vật liệu: cấp I: > 40%, cấp II: 30 - 40%, cấp III: 20,6 - 29,9%, cấp IV: 12 - 20,5% và cấp V: <12%.
Nguy cơ cháy rừng trồng keo và bạch đàn có thể dự báo thông qua phương trình NCCR = - 0,33529 + 0,046033 Ln P7 và xây dựng bảng phân cấp nguy cơ cháy rừng theo chỉ tiêu khí tượng tổng hợp như: cấp I: P < 1.500, cấp II: 1.500 < P < 3.000, cấp III: 3.000 <P < 6.000, cấp IV: 6.000 <P < 12.000 và cấp V: P >12.000.
Sao đen, muồng đen, chò chỉ, xà cừ, dầu rái, xoan ta, bời lời nhớt, sữa, keo lá tràm và keo lai là tập đoàn cây trồng băng xanh cản lửa hoặc trồng rừng hỗn giao phòng cháy tốt ở Bình Định. trong đó nhóm 1: sao đen, muồng đen, chò chỉ, nhóm 2: xà cừ, dầu rái, xoan ta, bời lời nhớt, nhóm 3: sữa, keo lá tràm, keo lai.
Đánh giá hiệu quả tổng hợp của một số mô hình phòng cháy rừng trồng keo và bạch đàn ở Bình Định. Cụ thể: mô hình áp dụng biện pháp đốt trước có hiệu quả tổng hợp cao hơn mô hình áp dụng biện pháp vệ sinh rừng, tuy nhiên mức độ cao không đáng kể. Vì vậy, khi áp dụng cần phải xem xét cụ thể chức năng và mục đích sử dụng rừng để chọn biện pháp thích hợp. Khuyến khích các chủ rừng nên áp dụng biện pháp đốt trước cho rừng trồng bạch đàn ở đối tượng rừng sản xuất, đối với rừng trồng keo cần phải xem xét các điều kiện cụ thể trước khi áp dụng. Đối với rừng phòng hộ không áp dụng biện pháp đốt trước mà chỉ áp dụng biện pháp vệ sinh rừng là hợp lý để đảm bảo chức năng phòng hộ.
