1. Giải quyết những nhầm lẫn và thiếu sót trong các công trình nghiên cứu trước đây về tiêu chí xác định và số lượng phương thức cấu tạo từ của các ngôn ngữ và của tiếng Brũ. Cung cấp và hoàn thiện thông tin về ba phương thức cấu tạo từ của tiếng Brũ gồm phụ tố, láy, ghép, đồng thời bổ sung phương thức cấu tạo từ thứ tư chưa được công trình nào khác đề cập là biến âm biến nghĩa.
2. Cung cấp ngữ liệu, biện luận và thông qua so sánh với tiếng Brũ để chứng minh sự tồn tại của hệ thống phụ tố tạo từ trong tiếng Việt cổ gồm trung tố danh hoá, tiền tố khiên động, tiền tố cụ thể hoá, tiền tố đơn nhất, tiền tố phủ định. So sánh và chứng minh sự tương đồng về ý nghĩa, hình thức ngữ âm, vị trí và hình thái phụ tố giữa các ngôn ngữ Katuic (Katu, Pakóh, Brũ…) và Việt-Chứt (Rục, Việt cổ…), là cơ sở để nhận diện, phục nguyên hệ thống phụ tố cổ trong các ngôn ngữ Việt-Chứt.
3. Cung cấp ngữ liệu và biện luận để làm rõ hai nhân tố chính của nền văn hoá truyền thống phản ánh trong từ vựng Brũ là tổ chức xã hội (lấy thị tộc - buôn làm cấu trúc nền), và hoạt động kinh tế ( phát triển nông nghiệp lúa rẫy, tự cung cấp là chính, thương mại và đo lường còn sơ khai).
4. Cung cấp ngữ liệu, biện luận và thông qua so sánh với tiếng Brũ để làm rõ hai nhân tố chính của nền văn hoá truyền thống phản ánh trong từ vựng tiếng Việt là tổ chức xã hội (lấy dòng họ - làng làm cấu trúc nền), và cơ sở kinh tế (phát triển nông nghiệp lúa nước và thương mại). So sánh và chứng minh sự tương đồng về tổ chức xã hội (dòng họ - buôn làng) và hoạt động kinh tế (nông nghiệp trồng lúa) giữa các nhóm Katuic và Việt-Chứt, là cơ sở tạo nên tiềm năng hoà hợp giữa các nhóm này, vượt trên những khác biệt do tiến hoá và tiếp xúc văn hoá về sau.
5. Góp phần làm rõ quá trình nghiên cứu văn hoá - lịch sử bằng ngôn ngữ học ở Việt Nam và trên thế giới, đề xuất các đối tượng nghiên cứu và phương pháp nghiên cứu liên ngành để có thể vận dụng ngôn ngữ học nhân học vào việc nghiên cứu các ngôn ngữ và các nền văn hoá ở Việt Nam.
